Chồng cô mắc bệnh hiểm nghèo
không may ngắn số,sớm theo về trời
thảm thương lăn khóc ...anh ơi
cho em theo với...cho tôi chết cùng
nhìn cô,ai chả động lòng
nhìn cô...ai cũng muốn mong vợ mình (thương chồng như cô)
bao lần cô định quyên sinh
quyết theo chồng để trọn tình phu thê
người can, kẻ giữ khổ ghê
...nhưng rồi cô cũng biết nghe mọi người
bẵng đi có mấy tháng trời
người ta lại thấy cô vui lạ thường
ngắm sau ,nhìn trước lược gương
da hồng trở lại ,môi hường đỏ tươi
con thơ bỏ khóc kêu trời
đêm đêm hút bóng cô ơi tội tình
thương chồng...cỏ mộ chưa xanh
hương tuần chưa tắt...sao đành cô ơi
HC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét