//

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Lá thư không gửi

Tôi chỉ buồn thôi...
Tôi chẳng trách em đâu, em ơi
Đời người lính, nơi chiến trường xa, bom rơi đạn lạc
Chắc gì có ngày trở lại quê hương,
Như bao đồng đội tôi:
đã ở lại chiến trường...mãi mãi
Em, cũng chỉ là em
như bao người con gái
Sống phải yêu, hoa nở có mùa
Chỉ xót thương cho - tán lá xanh kia
Đã chứng kiến - lời thề non, hẹn biển
----------------------------
Rồi tất cả sẽ chìm trong quên lãng
Giữa dòng đời nghiệt ngã, đua chen.
Em cứ vui đi với hạnh phúc của em
Đừng xót cảm,vết thương lòng
của riêng tôi...đeo đẳng
-----------------------------
Câu hát ngày xưa: ai đợi, chờ ai
Nâng bước chân tôi, mỗi dặm đường dài
Đất nước chiến tranh...đau thương, mất mát
Đâu chỉ riêng tôi
đâu chỉ riêng ai.
Tôi không trách em đâu
em ơi!

QUÊ HƯƠNG-NGÀY TRỞ VỀ
             1979

2 nhận xét:

  1. em biết không...
    ngày trở về em là người đầu tiên anh nghĩ tới
    nỗi nghớ ngập ngừng sau mỗi bước hành quân
    đường trường sơn xa cũng như gần
    mỗi bước anh đi hình bóng em hiển hiện
    nơi chiến trường biết nay còn hay mất
    khẩu súng bên mình anh đặt tên em
    ĐỌC BÀI THƠ BUỒN QUÁ TẶNG BẠN 1 KHỔ CỦA MÌNH ĐÓ...
    TRÍCH ĐOẠN LÁ THƯ NGƯỜI LÍNH - MRC

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cám ơn MƯA RỪNG CHIỀU đã đồng cảm cùng HC

      Xóa